7 Ngày đếm ngược: Định mệnh trớ trêu - Phần 4
“Mặc Mặc, chỉ cần em không ly hôn và ngày mai tiếp tục hôn lễ, chúng ta có thể nói chuyện lại.”
Tôi biết tại sao anh ta không muốn ly hôn với tôi. Một khi chúng tôi ly hôn, thị trường chứng khoán của công ty chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, rất có thể anh ta sẽ mất quyền kiểm soát chi nhánh. Suy cho cùng, tôi đã tự mình thành lập chi nhánh và anh ta không nhúng tay vào làm bất cứ điều gì, ngoại trừ việc đầu tư một số tiền ban đầu. Hơn nữa, việc thành lập chi nhánh thứ hai, ngay từ đầu là do tôi phụ trách. Anh ta không muốn mất cánh tay phải của mình.
Tạ Thần có thể nói như vậy, là anh ta chưa tỉnh hay là cho rằng tôi chưa tỉnh? Anh ta còn cố gắng tẩy não tôi:
“Mặc Mặc, trong giới này có rất nhiều người bao nuôi tình nhân, sau khi kết hôn vẫn sống cuộc sống của riêng mình. Họ vẫn sống tốt không phải sao?”
Tôi hỏi: “Ý anh là, tôi phải hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức của mình, và ủng hộ việc anh có tiểu tam hả?”
Anh ta im lặng, một lúc lâu sau, anh ta mới nói: “Anh sẽ chia tay rõ ràng với Lâm Việt.”
Ha, con cún chớt tiệt này tiêu chuẩn kép thật đấy! Anh ta sợ rằng, mình sẽ không bao giờ có thể chia tay Lâm Việt. Anh ta đã chọn rời xa tôi và đến gặp Lâm Việt vài ngày trước, vì Lâm Việt đã dọa sẽ tự sát. Lời đe dọa này đã được Lâm Việt tô điểm cho thêm phần long trọng. Bài viết trên weibo cũng rất hay và lãng mạn:
“Không có anh, em sẽ không bao giờ yêu người khác nữa.”
Tôi đáp lại bằng câu: “Trẻ con khóc nháo sẽ được kẹo.”
Rồi tôi cũng chặn cô ta luôn, vì sợ nếu xem quá nhiều mình sẽ bị ô nhiễm mắt. Tất nhiên, đám cưới đã không diễn ra như dự định, Tạ Thần chỉ tuyên bố với công chúng là hoãn đám cưới. Anh ta không thuận tình ly hôn, nên tôi đã trực tiếp đến gặp luật sư và nộp đơn ra tòa để kiện. Anh ta hoàn toàn hoảng sợ sau khi tôi nộp đơn. Anh ta hạ thấp thái độ, lại đến chỗ tôi:
“Mặc Mặc, anh chỉ bối rối trong giây lát. Lâm Việt muốn quay lại với anh, anh uống chút rượu nên mới xảy ra chuyện nực cười này.”
Tôi phớt lờ. Kể từ đó, thỉnh thoảng anh ta lại diễn những màn theo đuổi vợ nhiệt tình với tôi ở tầng dưới. Nhưng điều trớ trêu là: tôi chặn Lâm Việt, cô ta không thể báo cáo tiến triển của cô ta và Tạ Thần cho tôi nữa, nên chỉ có thể nghĩ ra những cách khác để đối phó với tôi. Vì vậy, một lần tôi tăng ca đến tận đêm khuya. Khi Tạ Thần đến đợi tôi tan sở, tôi đã nhìn thấy vết son môi trên cổ áo anh. Diễn vai theo đuổi vợ mà cũng không tới nơi tới chốn, có vô dụng không cơ chứ? Tôi chỉ vào vết son môi trên cổ áo, hỏi:
“Đây chính là lời anh nói, về việc chia tay Lâm Việt phải không?”
“Tạ Thần, chúng ta chia tay nhau vui vẻ, đừng làm tôi kinh tởm anh hơn. Anh biết đấy, tôi không bao giờ nhìn lại.”
Nửa tháng sau, Tạ Thần không giữ được bình tĩnh nữa, có lẽ anh ta đi cãi nhau với Lâm Việt. Vài ngày sau, tôi nhận được tin nhắn của Lâm Việt: “Sao cô không chớt quách đi?”
Tôi bình tĩnh giễu cợt lại: “Cái gì, muốn quản luôn chuyện sống chớt của tôi hả?”
Có lẽ vì không ép được Tạ Thần ly hôn, cô ta đến gặp tôi và hẹn ở quán cà phê ở tầng dưới công ty, nói rằng có chuyện rất quan trọng muốn nói. Lúc đầu tôi không muốn gặp, nhưng sau đó nghĩ lại, có thể tới xem cô ta diễn một chút, chắc là phong phú lắm.
Tôi đến chô hẹn. Cô ta ở đây để làm tôi chớt tâm. Tạ Thần nói rằng: anh ta và Lâm Việt quay lại với nhau vì họ uống say, và Lâm Việt đã tự mình ra tay. Nhưng sự thật là một năm trước, Tạ Thần đã đưa Lâm Việt trở lại thành phố A. Tạ Thần đã đến thành phố của cô ta trong một chuyến công tác hơn một năm trước, và chủ động tiếp cận cô ta.
Cô ta hỏi: “Cô có biết khi Tạ Thần đến chỗ tôi đã nói gì không?”
Rồi cô ta tự trả lời: “Tạ Thần nói rằng: năm đó không cưới tôi là điều hối tiếc lớn nhất trong cuộc đời anh ấy. Nếu thời gian có thể quay trở lại, anh ấy thà không cần sự giàu có như hiện tại, mà đến với tôi và cưới tôi.”
Cô ta cười đầy vẻ tự mãn. Cô ta đã biến trò chơi tiền bạc thành trò chơi tình yêu. Tâm trạng tôi vốn đã rất tệ, nghĩ đến việc Tạ Thần đã phản bội tôi hơn một năm nay, khiến tâm trạng tôi càng trở nên tồi tệ hơn. Tôi thấy cô ta cười nên hỏi cô ta ba câu:
“Bây giờ Tạ Thần đã kết hôn với cô chưa ? Nếu Tạ Thần thật sự yêu cô, tại sao anh ta lại đăng ký kết hôn với tôi? Nếu thực sự yêu cô, tại sao Tạ Thần vẫn không chịu ly hôn với tôi?”
Nụ cười trên mặt cô ta lập tức biến mất. Rồi tôi cũng tự trả lời:
“Cô chạy theo tiền bạc của anh ta, còn anh ta lại chạy theo sự tươi mới của cô. Hay nói cách khác, là sự tiếc nuối khi không có được. Một cuộc tình vụng trộm, hay còn gọi là một thỏa thuận bẩn thỉu, mà ngay cả một con cún cũng coi thường, nhưng cô gọi đó là tình yêu. Con cún mà nghe thấy điều này nó cũng nôn ra mất.”
Lâm Việt có chút kích động trước câu trả lời của tôi:
“Tức Mặc, tại sao cô không buông tha cho Tạ Thần?”
Tôi liếc nhìn cô ta và nói:
“Đây là lần duy nhất trong đời tôi để cô tự tin với vai trò tiểu tam. Đừng chọc tức tôi nữa, nếu không, cẩn thân danh tiếng của cô.”
Nói xong tôi vẫn thấy khó chịu. Tôi lại bổ sung:
“Còn nữa, bây giờ Tạ Thần đã cân nhắc thiệt hơn. Anh ta cảm thấy cô vô dụng, chỉ kéo anh ta xuống, cho nên không muốn tiếp tục ở bên cô. Anh ta đến quấy rầy tôi, chứ không phải tôi đến quấy rầy anh ta, hiểu không? Nếu cô thật sự có ích như vậy, hãy nhanh chóng khiến Tạ Thần ly hôn với tôi. Chừng nào còn chưa ly hôn, chừng đó tôi còn phát ốm.”
Sắc mặt Lâm Việt lập tức tái nhợt. Ôi, thật lãng phí khi sống mà phụ thuộc vào đàn ông. Nhưng để ly hôn Tạ Thần nhanh hơn, tôi muốn cho cô ta một con đường tắt, tôi nói:
“Nếu cô rảnh đến đây tức giận với tôi, thì tốt nhất nên nghĩ cách làm hài lòng mẹ chồng tương lai của mình.”
Sau khi Lâm Việt đi ra ngoài, tôi lại tình cờ gặp được Tống Viễn. Tống Viễn không biết đã nghe được những gì, vẻ mặt không nói nên lời:
“Cô có chịu nổi không? Tiến lên tát cô ta hai cái, để cô ta nhận ra sự thật.”
Tôi trợn mắt nhìn:
“Tôi không muốn gặp rắc rối. Nếu gây rắc rối sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty.”
Tống Viễn trầm ngâm gật đầu:
“Đúng vậy, công ty còn có cổ phần của tôi, tôi không thể xúi giục như thế được.”
Tống Viễn nhất quyết kéo tôi đi ăn trưa, thực chất chỉ là để buôn chuyện, thậm chí còn giả vờ lấy tư cách là cổ đông của công ty mà nói:
“Tôi nghĩ tôi có quyền biết chuyện này, cô là người quyết định của công ty. Nếu chuyện giữa cô và Tạ Thần không suôn sẻ, tôi có thể tránh trước rủi ro và rút vốn.”
“Cô biết đấy, ngay từ đầu tôi đã đầu tư chỉ vì cô là người nghiện công việc, và chắc chắn sẽ giúp tôi kiếm tiền. Lúc đó, bố tôi cũng dặn đừng để bị lừa, và thuyết phục tôi đừng đầu tư.”
Đúng vậy, Tống Viễn là phú nhị đại, chỉ muốn tự mình làm, không muốn ỷ lại vào bố mình. Những gì anh ta nói cũng là sự thật, để Tống Viễn mua cổ phần, tôi đã uống với anh ta ba ly, cuối cùng mới thuyết phục được. Đã hơn một tháng rồi, chuyện giữa tôi, Tạ Thần và Lâm Việt, tôi thật sự chưa nói cho ai biết, trong lòng rất không vui. Chẳng thà cứ tâm sự hết với Tống Viễn, thậm chí chuyện Tạ Thần nói: “Trong giới này có rất nhiều ông chủ có tình nhân.” Tôi cũng kể.
Tống Viễn nghe xong, liền phán:
“Yêu đương mù quáng. Tạ Thần làm như vậy, là vì anh ta không có ý định làm đàn ông nữa phải không?”
Đây không phải là sự thật sao? Nếu Tạ Thần vẫn muốn làm đàn ông, thì anh ta đã để tôi ra đi và ly hôn từ lâu rồi. Anh ta sẽ không bao giờ thỏa hiệp chỉ để đe dọa tôi, anh ta còn dám nói những điều ngu ngốc như: yêu cầu tôi dọn sạch sẽ và ra khỏi nhà, khi biết tôi ngang tài ngang sức với anh ta. Tống Viễn thấy tâm tình tôi không tốt, liền nói:
“Đừng để bị anh ta lừa. Cô làm sao vậy? Trên đời này có một số kẻ dối trá, nhưng cũng có những người đàn ông tốt.”
Vì tôi và Tạ Thần chia tay, dù cả hai chúng tôi đều không tiết lộ lý do đám cưới không thể diễn ra như dự kiến, nhưng công ty cũng không tránh khỏi bị ảnh hưởng. Chỉ hơn một tháng, sau khi hợp đồng của các đối tác trong 3 dự án của công ty hết hạn, không có đàm phán gia hạn. Vì ba lần hợp tác đó đều do tôi thực hiện, nên họ lo lắng về những thay đổi tiếp theo của công ty, sau khi chúng tôi chia tay. Người làm kinh doanh đều rất rõ ràng. Thế là Tạ Thần lại đến gặp tôi. Điều đầu tiên anh ta nói là là:
“Cho dù chúng ta có ly hôn, thì em cũng không cần phải thành lập công ty mới. Công ty này là tâm huyết của em.”
Không nói đến việc tôi thực sự không lập công ty mới, anh ta dường như đã quên mất: hơn một tháng trước, anh ta muốn tôi rời khỏi nhà. Hơn nữa, trụ sở chính có liên quan gì đến tôi chứ?
Tôi nhìn anh ta như người thiểu năng: “Anh ở gần cún lâu quá nên bị đồng hóa hả? Gặp người thì có sủa không?”
Tạ Thần đã biết tôi được bảy năm và ít nhiều cũng hiểu tôi. Thấy tôi mắng anh ta một cách tự tin như vậy, liền biết rằng tôi không gây rắc rối gì cho anh ta, liền nói: “Anh xin lỗi”.
Sau đó anh ta lảm nhảm rất nhiều, xin lỗi và nói những điều tử tế. Chỉ với một mục đích duy nhất, là yêu cầu tôi ra mặt bàn việc gia hạn một số hợp đồng hợp tác với trụ sở chính. Tôi lại đập bản thỏa thuận ly hôn ra trước mặt anh:
“Ký vào đây, việc ly hôn sẽ hoàn tất. Anh sẽ không còn chán ghét tôi nữa, tôi có thể cân nhắc.”
————–