TRẢ EM TỰ DO, TRẢ ANH QUÁ KHỨ - Phần 1
Vào năm thứ tư tôi đi theo Lâm Hàn, thanh mai của anh trở về Trung Quốc. Tên cô gái là Tống Kiều. Dễ thương, bướng bỉnh và kiêu ngạo. Cô ấy là vị hôn thê được định từ bé của Lâm Hàn. Nhưng khi anh ấy bị cha ruột và mẹ kế đuổi ra khỏi hào môn, cô ấy ra nước ngoài và hôn ước thất bại.
Lâm Hàn rất quyết tâm, chiêu binh mãi mã để lấy lại những gì thuộc về mình. Mẹ Lâm trước kia là nhà tài trợ của tôi. Vì ân tình này, tôi đã gia nhập đội của anh ấy khi còn là sinh viên năm cuối của trường đại học tốt nhất Trung Quốc. Hơn ngàn ngày đêm, chúng tôi cùng nhau tiến lên, vượt qua mưa gió.
Cuối cùng Lâm Hàn đã đánh bại người cha ruột tham lam của mình. được Lâm lão gia công nhận và trở thành người cầm đấu trẻ tuổi của tập đoàn Lâm thị. Và tôi đã trở thành người anh ấy tin cậy nhất. Tổng thư ký của Lâm tổng, người hỗ trợ vô điều kiện cho việc ra quyết định. và cung cấp dịch vụ 24 giờ không chênh lệch múi giờ.
Lâm Hàn, người đã uống quá nhiều trong bữa tiệc hôm nay, ôm lấy eo tôi và tựa đầu vào bờ vai mảnh mai của tôi. Anh ấy lồng vào ngón tay tôi chiếc nhẫn kim cương đu quay đắt tiền mà anh ấy vừa mua.
“Vũ Đường, nếu không có em, anh đã không thể leo lên đỉnh cao nhanh như vậy.”
“Hãy cho anh thêm thời gian. anh sẽ cố gắng đưa em đến nơi cao nhất và ngắm nhìn khung cảnh đẹp nhất thế giới.”
Tuy nhiên, chưa đầy nửa tháng sau khi nói lời này, chiếc nhẫn kim cương đã được thu hồi.
———————————-
Lần đầu tiên Tống Kiều xuất hiện, vẻ mặt lạnh lùng của Lâm Hàn liền biến mất. Ngày hôm sau, cô ta tự ngâm nước chính mình. sau đó ra vẻ nhu nhược đáng thương chạy đến phòng làm việc của tổng giám đốc, hắt hơi hơn chục lần. Lâm Hàn không nhịn được nữa, cởi áo khoác choàng lên người cô ta. Tình cũ trở lại, nếu sử dụng đúng cách sẽ là một thanh kiếm sắc bén.
Khi trả lại quần áo, Tống Kiều đã làm món bánh quy mật ong mà thuở nhỏ Lâm Hàn rất thích ăn. sau đó khóc lóc kể lể vì bị cha mẹ ép rời đi. Cả hai đã giải quyết được những hiềm khích lúc trước. Khi rời công ty còn nắm tay nhau. Trợ thủ đắc lực của tôi, Tiểu Lan, là một con mọt ngôn tình đã đọc qua mấy trăm bộ tiểu thuyết. Cô ấy hắng giọng kết luận:
“Thanh mai và ánh trăng sáng đều là những giống loài có lực sát thương rất lớn. chín mươi phần trăm nam nhân không thể chống cự được.”
Các cô gái trong phòng thư ký nhìn tôi với ánh mắt thông cảm:
“Chị Vũ Đường, bọn em còn tưởng Lâm tổng thích chị cơ. dù sao chị cũng đã làm không biết bao nhiêu điều vì anh ấy rồi mà.”
Đúng vậy! Tôi đã giúp anh ấy phát triển từ một thiếu gia kiêu ngạo, sa sút thành một tổng tài trẻ tuổi đầy hứa hẹn. Nhưng bốn năm chân thành đồng hành chung quy vẫn không thắng nổi tình cũ. Tôi chưa bao giờ nghĩ sự khó xử lại đến nhanh đến thế.
Tống Kiều là một người có thủ đoạn. Qua việc chiếm được cảm tình của mọi người, cô ta được biết từ lão Phùng, giám đốc tiếp thị rằng: mối quan hệ của tôi với Lâm Hàn rất không bình thường.
Ngày hôm sau, cô ta ngồi vào chỗ của tôi, ra vẻ sếp. lệnh cho tôi lái xe đến quán tráng miệng cách đó mười cây số để mua ly cà phê gấu yêu thích của cô ấy. Tôi là thư ký của chủ tịch, hàng ngày xử lý nhiều vấn đề quan trọng. Tôi không có thời gian chạy việc vặt và mua cà phê cho những người lười biếng. Tiểu Lan đứng dậy, tính thay tôi làm việc đó.
Tống Kiều nhịn không được tát vào mặt cô ấy:
“Sao? Cô có quyền lên tiếng à?”
Tôi che trước Tiểu Lan đang kinh hoàng thất thố. lạnh lùng nói:
“Tống tiểu thư, mọi nhân viên ở đây đều được luật hợp đồng bảo vệ và có thể kiện cô bất cứ lúc nào vì tội cố ý gây thương tích.”
Cô ta trừng mắt nhìn tôi:
“Dám kiện tôi ? Đội pháp lý của tôi sẽ nghiền nát các cô dễ dàng như nghiền nát con kiến vậy.”
Tiếng ồn thu hút sự chú ý của Lâm Hàn. Anh ấy xuất hiện trong bộ vest và giày da. Tống Kiều yếu ớt như không xương nghiêng người tới:
“Anh Hàn, thư ký của công ty anh to thật nha. đến mua cà phê cũng không thể.”
Lâm Hàn nhìn tôi:
“Thư ký Thẩm, phiền cô đi một chuyến.”
Hôm nay tôi đến ngày đèn đỏ, tôi bị chướng, đau ở bụng dưới và tôi không muốn đi.
“Lâm tổng, kế hoạch hợp tác với Gia Hi International vẫn chưa được hoàn thành.”
“Không vội, tối nay cô làm thêm giờ! Kiều Kiều bị hạ đường huyết. đừng để cô ấy chờ lâu.”
Khi Lâm Hàn chạm đáy, tôi đã cùng anh ấy chịu đựng nhục nhã rất nhiều. nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy khó chịu như vậy. Sự chua chát dâng lên trong lòng tôi. Mưa trong thành phố ập đến bất ngờ. Khi tôi đi mua sắm về, người tôi ướt sũng. Tống Kiều cầm lấy chiếc túi cũng ướt sũng, cong môi mỉa mai:
“Việc nhỏ mà không làm được thì sao có thể làm người đứng đầu ? Thôi đừng làm thư ký nữa, làm bảo mẫu đi.”
Ly cà phê mà tôi đi đi đi lại mười cây số để mua bị cô ta ném thẳng vào thùng rác. Cảm giác căng tức ở bụng dưới khiến tôi không muốn tranh cãi, mà chỉ muốn rời đi thật nhanh. Nhưng Tống Kiều không định buông tha tôi:
“Tối nay chúng tôi sẽ ăn ở nhà hàng Pháp tốt nhất. tôi muốn ăn gan ngỗng với anh Hàn.”
Nhà hàng đó là nhà hàng dành cho thành viên nên phải đặt chỗ trước một tháng. Rõ ràng là cố tình khiến tôi xấu hổ. Tôi đã nói là tôi không thể làm được. Nhìn thấy vẻ mặt thờ ơ của tôi, Tống Kiều đột nhiên giơ tay đánh thẳng vào mặt tôi. Tôi lập tức đánh trả bằng tay trái. Cho đến khi Lâm Hàn xuất hiện, cô ta liền cáo trạng trước.
“Anh Hàn, thái độ thư ký của anh tệ quá.”
“Em nói là cà phê đã nguội, cô ấy liền ném nó vào thùng rác. còn không phục mà đánh em.”
Lâm Hàn sắc bén nhìn tôi:
“Thư ký Thẩm, xin lỗi !”
Tiểu Lan nói đúng, tình yêu sẽ khiến người ta mù quáng. Người trong công ty theo dõi nhiều thế nhưng anh ấy lại trực tiếp kết tội tôi không cần chứng cứ. Tôi che phần bụng dưới đau đớn của mình, cười lạnh từ chối. Tống Kiều tức giận:
“Sao cô dám cười bổn tiểu thư?”
Lâm Hàn thấy tôi mất đi vẻ điềm tĩnh và dịu dàng thường ngày, liền ngồi xổm xuống nhìn tôi:
“Em không thoải mái à? Sao trông sắc mặt em tệ thế?”
Lúc này chợt nhận ra, đánh một cái lại thưởng một quả táo ngọt, là những mánh khóe thông thường của anh ấy. Nhiều khi cần lấy lòng một khách hàng khó tính, Lâm Hàn sẽ ôm tôi vào lòng và hứa: Đây là lần cuối cùng, chờ công ty đi vào quỹ đạo sẽ không xảy ra chuyện tương tự nữa.
Là người trong cuộc, đôi khi không thể nhìn rõ rất nhiều thứ. Nhất là khi tôi còn nợ mẹ anh ấy một ân tình.
Tối đến, Lâm Hàn mang theo đường nâu đến căn hộ của tôi. Thiếu gia mười ngón tay không chạm nước đã đích thân pha cho tôi một cốc nước đường nâu.
“Vũ Đường, đừng trách Kiều Kiều. Cô ấy là con gái bảo bối duy nhất của Tống gia nên khó tránh khỏi có chút tùy ý.”
“Cô ấy đánh em, em cũng đánh lại rồi. Về sau cô ấy bảo em làm gì. em cứ đối với cô ấy như em đối với anh là được.”
Nhìn nước đường nâu nóng hổi, tôi không nhịn được hỏi:
“Giống như hầu hạ phu nhân tổng tài vậy hả?”
Lâm Hàn nhéo cằm tôi, hôn nhẹ lên khóe môi tôi:
“Vũ Đường, em biết mà: trong lòng anh chỉ có em.”
“Nhưng ông nội muốn anh liên hôn với Tống gia một lần nữa. em phải chịu khổ một thời gian rồi.”
“Ngay cả khi anh cưới Kiều Kiều, em cũng có thể ở lại bên cạnh anh.”
Tôi không thể tin được nhìn anh ấy:
“Lâm tổng, ý của anh là muốn em làm tình nhân?”
Lâm Hàn nhún vai:
“Anh có thể cho em mọi thứ tốt nhất. Em là một cô gái thông minh. em nên biết cách lựa chọn.”
Lâm Hàn không keo kiệt với tôi. Công ty đã đi đúng hướng, anh trả cho tôi mức lương hàng năm là một triệu đồng. đồng thời mua cho tôi một căn hộ và một chiếc ô tô. Nhưng tôi không thể vi phạm giới hạn đạo đức vì lý do vật chất. Thấy tôi im lặng, Lâm Hàn nới lỏng chiếc cà vạt tôi mua:
“Cái nhẫn đu quay đó, Kiều Kiều rất thích, em…”
Tôi không chút do dự, đưa tay lấy túi đựng chiếc hộp gấm chứa chiếc nhẫn kim cương trả lại cho anh ấy. Lâm Hàn thở phào nhẹ nhõm:
“Vũ Đường, sau này anh sẽ cho em những thứ càng tốt hơn.”
Nhưng là, sẽ không có sau này. Tin tức về lễ đính hôn của Lâm Hàn và Tống Kiều nhanh chóng lan truyền khắp thành phố. Cô ta thường xuyên ra vào công ty, liên tục nhắm vào tôi. còn giao cho tôi trách nhiệm tổ chức tiệc đính hôn.
Tôi đã nộp đơn từ chức. Lâm Hàn gọi tôi đến văn phòng:
“Anh kết hôn, em liền rời đi?”
“Không, Lâm tổng.”
“Trong bốn năm qua, tôi đã thức quá khuya tăng ca quá nhiều. Bác sĩ khuyên nên nghỉ ngơi thật tốt.”
“Đừng làm loạn nữa! Nếu như em muốn nghỉ ngơi, anh có thể cho em một kỳ nghỉ dài hạn.”
“Công ty không có em không được.”
Tôi muốn nói điều đó một lần nữa, nhưng Tống Kiều xông vào với vẻ mặt cảnh giác.
“Anh Hàn, tối nay chủ tịch tập đoàn Thương thị sẽ trở lại. tất cả những người nổi tiếng trong thành phố sẽ đến khách sạn ở sườn núi để dự tiệc.”
Tôi quay người rời đi, và Lâm Hàn ngăn tôi lại:
“Thư ký Thẩm, tối nay em cũng đi đi.”
Tống Kiều không hài lòng:
“Dựa vào cái gì?”
“Ngoan, thư ký Thẩm biết rất nhiều sở thích của khách hàng. điều này rất hữu ích cho việc đàm phán kinh doanh.”
Cuối cùng thì tôi vẫn đi. Lâm Hàn không chịu thả người nên đã gửi một chiếc váy dạ hội màu đen lộng lẫy đến. Trường hợp như vậy, tôi đã cùng anh ấy tham dự rất nhiều lần. Khi bạn nữ đồng hành bên cạnh anh được thay thế bởi Tống Kiều, không tránh khỏi có người sẽ thắc mắc.
————-
Comments for chapter "Phần 1"
MANGA DISCUSSION
Lịch sử đọc truyện
You don't have anything in histories
[21+] Dâm Ngôn
Chapter 35
26/02/2026
Chapter 34
26/02/2026
[21+] Công Tước Sói “Ăn Chay”
Chapter 30
27/02/2026
Chapter 29
27/02/2026
Xem thêm
[21+] Dâm Ngôn
Chapter 35
26/02/2026
Chapter 34
26/02/2026
[21+] Công Tước Sói “Ăn Chay”
Chapter 30
27/02/2026
Chapter 29
27/02/2026
Xem thêm
[21+] Dâm Ngôn
Chapter 35
26/02/2026
Chapter 34
26/02/2026
[21+] Công Tước Sói “Ăn Chay”
Chapter 30
27/02/2026
Chapter 29
27/02/2026
Xem thêm